TH_First20_2
Bài T.H. thứ 28
(Lâu dần trong men đắng)

 

Bài T.H Thứ 29

Bài T.H Thứ 28

Bài T.H Thứ 27

Bài T.H Thứ 26

Bài T.H Thứ 25

Bài T.H Thứ 24

Bài T.H Thứ 23

Bài T.H Thứ 22

Bài T.H Thứ 21

Bài T.H Thứ 20

Bài T.H Thứ 19

Bài T.H Thứ 18

Bài T.H Thứ 17

Bài T.H Thứ 16

Bài T.H Thứ 15

Bài T.H Thứ 14

Bài T.H Thứ 13

Bài T.H Thứ 12

Bài T.H Thứ 11

Bài T.H Thứ 10

Bài T.H Thứ 9

Bài T.H Thứ 8

Bài T.H Thứ 7

Bài T.H Thứ 6

Bài T.H Thứ 5

Bài T.H Thứ 4

Bài T.H Thứ 3

Bài T.H Thứ 2

Bài T.H Thứ 1
 
 
 
 
 



Bài T.H. thứ 28
(Lâu dần trong men đắng)


Lâu dần trong men đắng
tả tơi giữa xứ người
anh trở thành im lặng
thiếu vắng đi tiếng cười .

Muốn trở về thăm em
nhưng sợ gieo sầu khô?
sợ những cơn say mèm
và chiều vương mây nhớ.

Mộng xưa thuở ban đầu
ngỡ rằng sẽ dài lâu
thuyền tin`h trôi ra biển
tạo thành cuộc bể dâu .

Anh vẫn mang niềm nhớ
khẻ hát - khẻ gọi tên
chuyến đ̣ xưa dẫu lỡ
ngàn năm vẫn không quên .

Trăi dài theo năm tháng
qua bao lần thăng trầm
nhừng bài thơ lăng mạn
thành những vết ngọt đâm .

Làm tim anh rỉ máu
khi đọc vần thơ xưa
nét yêu mơ khờ khạo
từ đâu đến thật vừa.

Ngày 1 tháng 2 2002
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn